17122017Chủ nhật

quoc khanh 2 9

Tin tức

Một số bài báo đăng nhân ngày thành lập trường

ĐÀI PHÁT THANH TRUYỀN HÌNH QUẢNG NGÃI

01/09/2015

Trường THPT Sơn Mỹ kỷ niệm 30 năm thành lập trường và đón nhận Huân chương lao động hạng III

truong son my


Sáng 1.9, Trường THPT Sơn Mỹ tổ chức lễ kỷ niệm 30 năm thành lập trường, đón nhận huân chương lao động hạng III và khai giảng năm học mới 2015 - 2016. Dự lễ có Phó chủ tịch UBND tỉnh Phạm Trường Thọ, lãnh đạo Sở Giáo dục- Đào tạo, cùng đông đảo các thế hệ thầy, trò Trường THPT Sơn Mỹ.

Trường THPT Sơn Mỹ được thành lập ngày 4-9-1985. Ngay từ năm học đầu tiên, nhà trường chỉ có 250 học sinh với 10 thầy cô giáo. Sau 30 năm xây dựng và phát triển đến nay toàn trường đã có trên 1.100 học sinh với hơn 84 giáo viên. Cơ sở vật chất của trường được đầu tư hàng năm, hiện có 30 phòng học kiên cố, 1 dãy phòng thực hành và 1 thư viện đạt chuẩn Quốc gia. Tuy nhà trường nằm ở vùng kinh tế khó khăn, nhưng với lòng yêu nghề của thầy cô giáo và tinh thần vượt khó vươn lên trong học tập của các em học sinh nên chất lượng giáo dục của nhà trường luôn được nâng lên. Hàng năm tỷ lệ tốt nghiệp THPT ngang với mặt bằng chung của tỉnh; tỷ lệ học sinh đỗ vào các trường Đại học, cao đẳng từ 25% đến 30%, riêng năm học 2014 -2015 đạt 37%. Trong suốt 30 hình thành xây dựng và phát triển, nhiều thế hệ cán bộ, giáo viên công tác tại trường, nhiều thế hệ học sinh của trường đã thành đạt, có mặt khắp mọi miền đất nước đã và đang góp phần to lớn vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, tô đẹp thêm truyền thống đáng tự hào của nhà trường.

Phát biểu tại buổi lễ, Phó chủ tịch UBND tỉnh Phạm Trường Thọ chúc mừng và biểu dương các thế hệ nhà giáo, học sinh của trường đã không ngừng nỗ lực, phấn đấu duy trì chất lượng giáo dục trong suốt 30 năm qua. Phó chủ tịch UBND tỉnh cũng đề nghị Hội đồng sư phạm nhà trường cần có kế hoạch tiếp tục nâng cao chất lượng giáo dục, tiếp tục phát huy truyền thống anh hùng của người con quê hương Sơn Mỹ để xây dựng trường không ngừng phát triển và lớn mạnh.

Thừa ủy quyền của Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Phạm Trường Thọ đã trao Huân chương lao động hạng 3 cho Trường THPT Sơn Mỹ. Đây là phần thưởng xứng đáng, ghi nhận công lao, cống hiến to lớn của các thế hệ giáo viên nhà trường trong sự nghiệp trồng người. Nhiều tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc đã được Bộ Giáo dục và Đào tạo, UBND tỉnh Quảng Ngãi và Sở Giáo dục- Đào tạo khen thưởng.

Hồng Ngọc

Xem thêm tại đây: http://www.quangngaitv.vn/index.php?option=com_content&task=view&id=8614&Itemid=110

 


logo giaoduc.edu.vn

 

Chủ nhật, ngày 6/9/2015, 12h15

Vừa qua, Trường THPT Sơn Mỹ (Quảng Ngãi) đã long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 30 năm hình thành và phát triển. Nằm ở khu Đông huyện Sơn Tịnh, nay là thành phố Quảng Ngãi, trên quốc lộ 24B từ cầu Trà Khúc đi cảng Sa Kỳ, cách quốc lộ 1A 13km về phía Đông, có một ngôi trường THPT mang tên Sơn Mỹ - địa danh ghi dấu chiến công anh hùng của quân dân ta trong kháng chiến chống Mỹ. Ngôi trường ấy được xây dựng từ 30 năm trước.

te

 

Theo ThS. Nguyễn Địch - Hiệu trưởng nhà trường (ảnh), là một ngôi trường nằm ở vùng kinh tế khó khăn nhưng với lòng yêu nghề của thầy cô giáo và tinh thần vượt khó vươn lên trong học tập của học sinh, chất lượng giáo dục của nhà trường từng bước được cải thiện. Năm học 2004-2005 có 1 học sinh đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp quốc gia. Đây là học sinh đầu tiên của nhà trường đạt được danh hiệu này kể từ khi trường được thành lập đến nay. Tỷ lệ tốt nghiệp THPT bình quân trên 98%, học sinh đỗ vào các trường ĐH, CĐ từ 25% đến 30%, đặc biệt năm học 2013-2014 đạt 37%. 30 năm qua, sự phối hợp nhịp nhàng trong công tác và sinh hoạt giữa các tổ chức và cá nhân trong nhà trường đã tạo nên khối đoàn kết tốt trong nội bộ cơ quan. Đây là sức mạnh có tính chất đòn bẩy để nhà trường phát triển mạnh hơn trong các năm học tới.

Tin, ảnh: PHIÊU LINH

Xem thêm tại đây: http://www.giaoduc.edu.vn/tu-hao-30-nam-truong-thpt-son-my.htm

 


 

logo bao quang ngai

Cập nhật lúc: 09:00, 01/07/2015 [GMT+7]

Trường Sơn Mỹ và tôi

Báo Quảng Ngãi)- Quả thật, nếu không viết được trường ca “Trẻ con ở Sơn Mỹ”, tôi khó có cơ hội được quen thân với Trường THPT Sơn Mỹ. Chính trẻ con Sơn Mỹ đã kết nối tôi với vùng đất đau thương này. Và cũng chính trẻ con đã cho tôi cơ hội tiếp cận và trở nên thân thiết từ 17 năm nay với Trường THPT Sơn Mỹ.

Bắt đầu từ trước lễ tưởng niệm 30 năm vụ thảm sát Sơn Mỹ-16.3.1998-tôi trở lại Sơn Mỹ với tư cách một nhà báo. Và trong một đêm ngồi bên dòng sông Kinh, tôi chợt bàng hoàng phát hiện ra Sơn Mỹ... không có điện. Khi màn đêm bao phủ, Sơn Mỹ chìm trong bóng tối. Nếu chỉ tới nơi này vào ban ngày như nhiều lần trước đó, chắc tôi khó phát hiện ra cái điều khá dễ thấy ấy. Sơn Mỹ không có điện không phải vì... không có điện (!?) Vẫn có những đường dây điện cao thế chạy trên bầu trời Sơn Mỹ, nhưng do không có tiền xây trạm hạ thế, dân không có tiền kéo dây điện về làng mình, về nhà mình, nên bao năm rồi mà người Sơn Mỹ chỉ biết ngước lên trời ngắm... dây điện, chứ chưa một lần nhìn thấy điện bừng sáng trong ngôi nhà mình.

Ngay sau đêm ấy, tôi viết một bài báo nhỏ: “Sơn Mỹ cần một tượng đài: Điện!” Bài báo được đăng ngay trên báo Thanh Niên, và đã gây được tiếng vang. Điều này là bất ngờ với tôi, dù vẫn biết Thanh Niên là một tờ báo lớn và có chỗ đứng vững chắc trong lòng bạn đọc. Sau bài báo, rất nhiều bạn đọc báo Thanh Niên đã gửi thư đến tòa soạn báo bày tỏ nỗi xót xa khi biết Sơn Mỹ vẫn chưa có điện. Hồi ấy chưa có thư điện tử internet như bây giờ, chỉ là thư viết tay. Ngay lập tức, từ bài báo nhỏ của tôi, báo Thanh Niên phát động phong trào “Bạn đọc chung lòng góp sức đưa điện về Sơn Mỹ”. Một anh cán bộ Đoàn từ Kiên Giang xa xôi đã gửi về báo Thanh Niên số tiền 150.000 đồng - là tiền anh được bồi dưỡng khi hiến máu nhân đạo-với mong ước Sơn Mỹ sớm có điện. Biết bao người trên khắp đất nước cùng nhiều cơ quan đoàn thể đã tham gia vào “dự án yêu thương” này. Và đúng dịp lễ tưởng niệm 30 năm vụ thảm sát Sơn Mỹ, điện đã bừng sáng ở vùng đất khổ đau và còn nghèo khó ấy.

Cũng trong dịp lễ ấy, khi đi qua ngôi trường cấp 2&3 Sơn Mỹ, tôi chợt nghĩ mình có thể làm cái gì đó vì những trẻ em đang học ở đây. Quỹ học bổng “Vì trẻ em Sơn Mỹ” ra đời ngay thời điểm ấy. Khi tôi mang ý định này thưa chuyện với thầy Võ Trọng Khai-Hiệu trưởng Trường Sơn Mỹ-tôi đã nhận được sự ủng hộ rất chân tình. Qua thầy Khai, tôi lại được quen với thầy Thanh, hồi đó là hiệu phó, rồi sau này quen với thầy Lạc mới lên hiệu phó... Các thầy đều hết sức nhiệt tình hỗ trợ tôi mỗi mùa mang học bổng tới các em học trò nghèo Sơn Mỹ. Tôi cũng không biết quỹ học bổng của mình đã trợ sức được cho bao nhiêu em học trò nghèo qua nhiều thế hệ học trò của trường, và có giúp gì cho các em không, nhưng qua các thầy ở đây, tôi biết, nhiều em học sinh Sơn Mỹ sau này học hành đỗ đạt, có công ăn việc làm, đã luôn nhớ đến thế hệ các em mình còn nghèo khổ và đang ngồi trên ghế nhà trường. Một sự lan tỏa ấm áp nào đó đã diễn ra ở ngôi trường này.

Qua 17 năm liên tục của quỹ học bổng “Vì trẻ em Sơn Mỹ”, tôi cảm thấy mình đã được rất nhiều. Tôi được khi định hướng cuộc sống của mình, được khi biết chắt chiu những đồng tiền có ích từ lao động nghề báo. Và được khi chia sẻ một chút niềm vui với các em học trò nghèo nơi mảnh đất đã cho tôi một bản trường ca.

THANH THẢO

Xem thêm tại đây: http://www.baoquangngai.vn/channel/2022/201507/truong-son-my-va-toi-2395307/

 


bao sai gon giai phong

 

Thứ hai, 31/08/2015, 17:07 (GMT+7)

Nhớ trường quê

Tối nay 31-8, Trường THPT Sơn Mỹ (huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi) – nơi tôi từng học cách đây hàng chục năm, tổ chức chương trình giao lưu văn nghệ giữa cán bộ, giáo viên, công nhân viên, học sinh cùng các cựu học sinh của trường.
Đây cũng là một trong những hoạt động kỷ niệm 30 năm ngày thành lập trường (1-9-1985 / 1-9-2015). Dịp này, trường cũng sẽ vinh dự được trao tặng Huân chương lao động hạng ba… Tuy hôm nay tôi không thể sắp xếp được hết công việc ở TPHCM để về trường chia sẻ niềm vui, lời chúc mừng các thầy cô nhưng trong lòng lại bỗng dâng trào những cảm xúc nhớ trường quê đến khó tả.
bao giai phong thpt sonmy

Trường THPT Sơn Mỹ huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi

Người ta thường nói nhớ đến quê hương là nhớ đến cây đa, bến nước, sân đình nhưng đối với tôi quê hương còn là hình ảnh của những ngôi trường thời thơ ấu. Một trong những ngôi trường mà tuổi thơ tôi đã đi qua với biết bao kỷ niệm, hoài bão và ước mơ, đó chính là Trường THPT Sơn Mỹ (huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi).
Chẳng biết từ khi nào mà cái vùng miền Trung nắng gió này lại có quan niệm “cái chữ” là quan trọng nhất, nhà có thể nghèo tiền nghèo bạc một chút nhưng con cái phải học hành thành đạt thì nhà ấy mới được xem là có phước, được thiên hạ trọng vọng. Và đương nhiên, dù có điều kiện hay không thì các bậc phụ huynh cũng phải ráng cho con học hết cấp III rồi thi đại học, cao đẳng, trung cấp. Nhưng để cho con cái thi đậu vào các trường đại học, cao đẳng… các bậc phụ huynh phải chọn cho con mình được học ở những ngôi trường THPT danh giá, với thầy cô giỏi, trường lớp đầy đủ tiện nghi.
Nhà tôi nằm ở đoạn giữa đường lên trường của huyện và Trường THPT Sơn Mỹ nằm sát về phía biển. Tôi còn nhớ, gần đến kỳ nộp hồ sơ năm học 1986-1987, nhà tôi có nhiều khách đến chơi, họ là phụ huynh của đám bạn cùng trang lứa, là bạn bè của ba má tôi nhưng có con học lớp 9 giống tôi, họ bàn luận với ba má tôi đủ điều về chuyện cho chúng tôi học trường nào là tốt nhất. Nhiều người đã chọn cho con đi lên trường huyện học vì họ cho rằng: được đi đường nhựa, được học thầy cô giỏi, trường lớp tiện nghi hơn. Thế nhưng, ba má tôi lại quyết định để tôi đi xuống học ở Trường THPT Sơn Mỹ và bản thân tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại thích cái tên Sơn Mỹ.
Thời ấy, thi đậu vào cấp III là đã mừng lắm rồi, thường thì nhà nào sau khi con cái thi đậu cũng mổ heo ăn mừng, hoặc làm mâm cơm cúng ông bà, mời khách khứa đến ăn tiệc, nhà tôi cũng không ngoại lệ. Thời gian cảm xúc háo hức vì được “trưởng thành”, vì được học trường mới trong tôi đã nhanh chóng “lụi tàn” bởi biết bao gian nan phía trước. Từ nhà đến trường chừng khoảng chưa đầy 10 cây số, đoạn đầu là đường đá (đường nhựa trước năm 1975 nhưng bị mưa lũ làm lộ đá xanh, sỏi…) phần còn lại gần như toàn là đất đỏ.
Vào mùa mưa, ôi thôi đây là con đường thật khủng khiếp đối với chúng tôi. Trên xe mỗi người đều có một cây tre nhỏ, cứ đi một đoạn khi đất đỏ dính chặt vào bánh xe chúng tôi phải dừng lại lấy cây cạy, chọt cho hết đất dính rồi lại đi tiếp, rồi cứ vài chục mét lại cũng phải dừng xe để làm việc này, nhiều khi không đi được vì xe bị dính đất quá nhiều, ai nấy đều phải vác xe lên vai mà cuốc bộ. Nhiều khi bước vào đến lớp, trên người đứa nào đứa nấy toàn màu đỏ quạch mặc dù đồng phục của trường là áo trắng. Trên xe thường cũng có cục đá nhỏ vừa để chiêm yên xe cho khỏi sụp (vì đường đầy “ổ voi, ổ gà” thì lò xo nào chịu được), vừa dùng nó để gõ vào líp xe mỗi khi “con chó” không chịu nhảy nữa… Thời ấy, nhà nào có xe đạp cho con đi học đã là khá giả. Tôi chưa có xe đạp riêng nên ba tôi đã sửa chiếc xe cũ - chiếc xe mi ni mà con trai khi ngồi trên xe cứ thấp hơn con gái, để tôi đến trường với chúng bạn. Lâu lâu chị gái tôi có việc sử dụng xe, tôi lại phải tận dụng chiếc xe thồ của ba - có lúc ba vừa đi thồ lúa, thồ… phân bò để bón cho ruộng lúa về, là tôi nhảy lên xe đi ngay nên nhiều khi đi trên xe mà vẫn có… mùi của ruộng đồng và đương nhiên trên chiếc xe cũng có luôn cả cái tay lái được nối thêm một khúc cây dài để tiện cho việc thồ. Những ngày không có chiếc xe đạp nào, tôi phải thức dậy lúc 4 giờ sáng, ăn vội cơm nguội rồi tôi “ba chân bốn cẳng” chạy băng qua núi để kịp đến trường.
Cái cảnh đi học sao mà khổ quá, nhiều người hoặc cho con chuyển lên trường huyện, hoặc cho con nghỉ học, nhưng riêng tôi thì cho dù thế nào cũng dứt khoát không bỏ buổi học nào trừ khi đau ốm, vì ở đó có rất nhiều thầy cô đang chờ chúng tôi đến với tất cả tấm lòng. Có thầy cô từ nơi xa chuyển tới, cũng có một số thầy cô ở các thôn, xã lân cận…, cho nên nếu chúng tôi đi học cực một thì chắc thầy cô cũng khổ mười. Ở cái thời buổi thiếu thốn đủ thứ, nên có thầy cô vừa về trường công tác vài tháng (vì nhiều lý do) đã bỏ trường, bỏ chúng tôi mà đi, nhưng may cũng là đa số thầy cô vẫn bám trường cho đến ngày hôm nay. Cái nghèo, cái khổ vẫn không thể thắng cái tình thương của thầy cô dành cho chúng tôi, vì thế từ ngôi trường ấy bạn bè chúng tôi đã cùng nhau học tập chăm chỉ để có được tương lai tươi sáng như hôm nay.
Giờ đây, ở giữa chốn phồn hoa, ở nơi đất lành TPHCM, nhớ về trường quê, tôi lại thầm nghĩ: “Cho dù mai sau thế nào nhưng trong tôi vẫn không thể nào quên những đêm trực trường, những buổi cắm trại ở bãi biển Mỹ Khê, những ngày lao động tập thể… và cả những lúc bị giám thị mời lên phòng hiệu trưởng “uống nước trà” vì “trò” nghịch phá thời học sinh”. Trên đường đời, đôi khi vì mãi lo cho cuộc sống, chạy theo tiền tài, danh vọng, chúng tôi vô tình quên đi các thầy cô, những người “đưa đò” đã cho chúng tôi kiến thức để vào đời không hỗ thẹn. Xin cảm ơn, cảm ơn các thầy cô đã cho tôi vốn kiến thức, cuộc sống được như ngày hôm nay. Tôi nguyện sống sao cho xứng đáng với những gì đã được thầy cô truyền dạy, với truyền thống của Trường THPT Sơn Mỹ, ngôi trường mà nhiều lần tôi đã tự hào khoe với bạn bè khắp nơi trong những lần tham gia hội thảo quốc tế!
Thạc sĩ - đạo diễn HOÀNG DUẨN
(Huỳnh Công Duẩn, Cựu học sinh Trường THPT Sơn Mỹ)


- Xem thêm tại đây: http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2015/8/394728

 

THƯ VIỆN SÁCH TRỰC TUYẾN

HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

Bingo sites http://gbetting.co.uk/bingo with sign up bonuses